TRUYỆN NHÂN QUẢ BÁO ỨNG HIỆN ĐỜI

 

TRUYỆN NHÂN QUẢ BÁO ỨNG HIỆN ĐỜI

TAMLINHVIET



Truyện nhân quả báo ứng hiện đời là một kiệt tác của một hóa thân Bồ Tát, Ngài Quả Khanh, do Sư cô Hạnh Doan dịch. Bộ sách là những câu chuyện nhân quả báo ứng hoàn toàn có thực, được Ngài ghi chép lại trong quá trình độ sanh. Một bộ sách kinh động tâm can người đọc, làm thức tỉnh tri kiến và thay đổi số phận của hàng triệu người.

Một truyện nhân quả báo ứng hiện đời điển hình

Xin được bắt đầu bài viết này bằng một câu truyện nhân quả báo ứng hiện đời điển hình. Để chúng ta thấy được sự vô thường của kiếp sống nhân sinh. Đời này anh  giết tôi, kiếp sau đền mạng. Oán oán ân ân, chằng chịt níu kéo nhau không nguôi trong sáu nẻo luân hồi.

Hơn ba trăm mạng.

Hôm qua một cô gái từ Đông Hoan gọi điện thoại tới xin gặp và hỏi tôi ngày nào rảnh? Tôi hẹn cô tuần sau. Nghe vậy cô tỏ vẻ rất sốt ruột, nói:

– Không được, ông Đặng ôi, hãy làm ơn giúp tôi sớm hơn không?

Nghe giọng nói gấp gáp của cô, tôi đoán chắc cô có chuyện gì cần lắm, bèn hẹn cô ngày mai.

Cô Thẩm 29 tuổi, chưa kết hôn. Tôi tưởng cô có gì cấp bách mới cần, hóa ra là do cô tò mò chỉ muốn biết tiền kiếp mà thôi.

Cô Thẩm là người thật thà chất phác, lớn lên ở quê, cha mẹ đều là nông dân. Cô có một em trai và một chị. Trong mắt mọi người ai cũng tưởng cô có tuổi thơ hạnh phúc, nhưng không phải vậy. Ngay từ nhỏ cô bị xem là đứa ngu ngốc, vì 8 tuổi mới đi học nhưng cô không thể viết chữ. Do vậy mà cha mẹ không thương.

Bố thường đánh cô, còn mẹ thì hay la mắng, cư xử rất bất công với cô. Ngay cả em trai và chị gái cũng khi dễ, ăn hiếp cô. Cho nên từ nhỏ cô đối với cha mẹ ôm nhiều hận oán. Cô còn bị bệnh viêm gan lâu năm, trước đây gan hay bị đau. Cô có trí nhớ cực tồi.

Trước đây cô đến chùa làm công quả, người ta dạy niệm câu “Nam mô A Di Đà Phật”, nhưng cô không nhớ nổi. Ngực cô thường đau, luôn có cảm giác khó thở. Ngón tay út và áp út bên phải bị đơ cứng, khiến cô cầm đũa khó khăn. Từ nhỏ cô hay bị ảo thính, thường nghe có tiếng người nói bên tai.

Truy tiền kiếp

Tôi hỏi cô vài câu đơn giản xong, thì bắt đầu giúp cô vào cuộc viễn du thám thính tiền kiếp.

Khi tôi lại hướng dẫn cô nhớ về thời đồng niên, cô bỗng tỏ vẻ rất sợ hãi. Toàn thân run rẩy, tôi hỏi:

– Chuyện gì khiến em sợ dữ vậy?

Cô đáp bằng giọng trẻ thơ, đầy sợ sệt nói:

– Cha đang đánh tôi.

Ký ức ấu thơ đang ùa về, cô miêu tả:

– Cha hay đánh tôi lắm, ông dùng roi quất vào bắp chân, rất đau, cô vừa khóc vừa kể.

Tôi hỏi tiếp:

– Hồi nhỏ, chuyện gì khiến cô khó quên nhất?

Một lúc sau, cô đột nhiên bật khóc, hét to lên: Mẹ cư xử thiên vị, không công bằng!

Do người mẹ luôn thấy cô chướng mắt, nên chẳng thương. Hễ cái gì tốt thì mẹ dành cho chị và em trai chứ không cho cô. Tết đến, chị và em cô được may y phục mới, nhưng cô thì không. Khi cô bị cha đánh đòn thì chị và em cô đứng bên ngoài nhìn vào cười. Điều này khiến cô rất buồn. Cô kể đến đây thì sự uất ức bị dồn nén suốt hai mươi mấy năm như hỏa diệm sơn phun trào, cô thét lên với vẻ cừu hận qua màn nước mắt:

– Tôi hận họ!

Đi sâu về tiền kiếp

Cô Thẩm từ nhỏ đối với gia đình đã ôm oán hận thâm sâu, vì luôn bị cha mẹ làm tổn thương. Khi tôi khuyên cô nên hóa giải oán hận, cô bật khóc to. Cuối cùng thì cô chịu tha thứ cho người thân. Đôi mày hết cau có và mặt cô dãn ra, lộ vẻ thanh thản

Tôi tiếp tục cho cô đi về kiếp trước đó nữa, để tìm cho ra nhân duyên không tốt giữa cô với cha mẹ. Té ra vào một đời nọ tại Triều Thanh, cô là một phụ nữ nông thôn, có hai con trai: Con cả 5 tuổi, con út 3 tuổi.

Chồng cô thường vắng nhà vì phải ra ngoài làm việc kiếm tiền. Kiếp đó cô đối với hai con trai không tốt, nhất là đối với con trai đầu. Cô rất ghét hai thằng bé vì chúng nó rất ngu nên thường đánh đòn chúng. Hai con đối với cô cũng phi thường oán hận. Trong cơn thôi miên cô Thẩm kể: Đời này cậu cả sinh làm phụ thân, cậu út nay là mẫu thân cô.

Oan oan tương báo trong sanh tử luân hồi
TAMLINHVIET


Lại tiến sâu về kiếp trước nữa, thì cô Thẩm nhìn thấy: Vào đời Minh, mình là một thiếu nữ trẻ tuổi, mặc váy hồng, đứng một mình buồn khổ. Bởi vì cha mẹ đối với cô rất tệ, họ luôn thấy cô chướng mắt, nên hay đánh đòn. Cho nên vào kiếp đó cô cũng rất oán hận cha mẹ. Cảnh đó giống hệt như thời ấu thơ đời này mà cô đã trải qua. Kiếp đó cô có một em trai.

Lẽ nào đây là chân tướng luân hồi? Đời đời kiếp kiếp không ngừng báo oán, đền bồi, giày vò nhau? Không ngừng diễn lại nhân quả và phóng ảnh tâm linh? Tình hình cô Thẩm và cha mẹ cứ vần xoay mãi, xem ra chẳng biết bao nhiêu đời rồi.

Nếu kiếp này không minh bạch, không giác ngộ, không chịu buông xả hết oán hận. Khổ cảnh này sẽ tiếp tục kéo dài mãi đến đời sau, biết bao giờ mới kết thúc?Lần thôi miền đầu kết thúc, cô bảo ngực mình đã cảm thấy dễ thở, nhưng vẫn còn chút gì đó ngăn trệ bên trong.

Oan gia trái chủ hiện hình

Khi tôi bắt đầu cuộc thôi miên lần hai, chuyện ngoài sức tưởng tượng phát sinh. Cô Thẩm nói: Hình như có gì đang ở trong ngực, trong não tôi! Tôi liền hướng dẫn tiếp tục, thì đột nhiên cô nói bằng giọng đàn ông, nghe rất hung ác. Tôi vội hỏi:

– Bạn là ai?

– Ta là kẻ bị tên này sát hại.

– Giờ bạn muốn thế nào?

– Ta muốn giết y để báo thù!

Giọng nam thốt ra với vẻ vô cùng hung ác. Tôi ngẩn ngơ. Vậy rốt cuộc là chuyện gì nữa đây? Dần dần tôi hiểu ra: 

Sự việc phát sinh vào đời Tống. Lúc đó cô Thẩm là một cao quan hơn 40 tuổi tạm gọi là Khánh. Trong cơn thôi miên hiện thời, cô Thẩm tức giận và nói bằng giọng đàn ông chứa đầy phẫn nộ xung thiên:

– Đáng hận quá, ta muốn giết tên Khang!

Vì sao muốn giết?

– Y rất đáng chết vì dám khởi ý phản bội, mưu tính lấy đầu ta!

*

Té ra tên Khang là quan thuộc hạ trong triều, âm thầm liên kết với nhiều người để làm hại ông Khánh. Do đã biết trước, nên một ngày nọ, ông Khánh dẫn quân xông vào nhà Khang. Giết sạch toàn gia hơn ba trăm người, riêng Khang bị Khánh đâm trúng tim mà chết. Còn hai người nữa cũng bị chặt đầu mạng vong.

Vì vậy kẻ gá vào ngực hành hạ cô Thẩm chính là Khang. Do hắn bị đâm trúng tim chết, nên bây giờ trả thù bằng cách hành đau nơi ngực. Còn hai vong bị chặt đầu thì gá vào não cô. Riêng ba trăm người kia thì một số gá vào đầu, số thì gá vào tay phải vì lúc tàn sát họ, cô cầm gươm bên tay phải.

Cô Thẩm đến 8 tuổi mới đi học, nhưng không thể viết chữ. Trí óc không thông minh linh hoạt, tim thường bị đau….Là do có liên quan đến vụ “Đại thảm sát ba trăm lẻ ba mạng này”. Sau khi thôi miên kết thúc, tôi bảo cô Thẩm:

– Hồi nhỏ không phải cô ngu ngốc hay đần độn gì cả!

Cô nói cô cũng biết rõ mình không có ngốc. Nhưng hễ muốn viết chữ thì tay cứng đơ không nghe theo, giống như cố ý chống lại cô vậy. Hơn nữa trong não cô luôn lộn xộn rối ren, nên không thể nhớ được gì.

Đời này anh giết tôi, kiếp sau đền mạng

Đối diện với hơn ba trăm mạng còn ôm đầy hận oán. Tôi chỉ có thể hướng dẫn, điều đình, xin họ hóa giải. Tôi khuyên cô Thẩm hãy nhận lỗi, sám hối. Thế nhưng chỉ có một số ít vong linh chịu tiếp nhận, còn đa số khăng khăng ôm oán. Hok cương quyết không tha thứ, nhất định đòi báo thù.

Tôi nhắc họ: Đây là nhân quả, cái gì cũng có nguyên nhân đầu tiên. Do họ không phục nên tôi đành phải thôi miên cô Thẩm tiếp. Tôi dẫn cô đi sâu vào kiếp trước nữa, để tìm cho ra nguyên nhân, hầu có thể giúp hai bên hóa giải hận thù. Lần này cô Thẩm kể:

Kiếp đó vào triều Đường. Cô là một phú ông họ Trương hơn ba mươi tuổi, rất giàu, có đông người hầu hạ. Thình lình một hôm nọ, có ba người bịt mặt, dẫn theo mấy chục người cầm vũ khí xông vào cướp. Ông Trương cương quyết chẳng nộp tiền cho chúng. Cuối cùng chúng giết sạch toàn bộ gia đình ông hơn trăm mạng. Khi cô Thẩm nhớ đến đây thì lộ vẻ vô cùng sợ hãi, toàn thân run rẩy, cất tiếng van xin:

– Xin đừng giết tôi! Đừng giết tôi!


Post a Comment

Mới hơn Cũ hơn