SÁT SINH QUẢ BÁO RẤT NẶNG

 

SÁT SINH QUẢ BÁO RẤT NẶNG 

TAMLINHVIET


Không sát sinh là giới đầu tiên trong năm trọng giới của Phật Giáo. Trong các ác nghiệp, chỉ có sát sinh là nặng nhất, quả báo sát sinh cũng nặng nề nhất. Vậy nhưng khắp dưới gầm trời, không một ai chẳng tạo sát nghiệp.

Chẳng biết rằng loài vật cùng ta đều tham sống sợ chết như nhau, đều có linh tánh như nhau và đều có Phật tánh như nhau.  Chúng do ác nghiệp mà đọa vào thân súc sanh, ta may mắn do thiện nghiệp mà được thân người. Một chút tâm Từ Bi chẳng khởi, giết hại, ăn nuốt lẫn nhau. Đời này tôi giết anh, kiếp sau trả nợ mạng. Liên miên trói buộc nhau trong nhân quả luân hồi, chẳng đáng đau xót lắm ư?

Do sát nghiệp cố kết đến nỗi phát sanh cái họa đao binh do người gây ra và các thiên tai: Nước, lửa, hạn, lụt, đói kém, bệnh dịch, gió lốc, địa chấn, biển trào, sông ngập v.v… nối tiếp nhau giáng xuống.

Thời Ngũ trược vô vàn xấu ác, khuyên người ăn chay quả thực là vô cùng khó. Tuệ Tâm tôi trích đăng những câu chuyện có thực về quả báo tội sát sinh. Nguyện những ai đọc được xin hãy ngừng việc giết hại loài vật, quả báo thực vô cùng nặng nề! Nếu bạn chưa ăn chay xin hãy nhớ điều này: Bạn có thể mua đồ người ta bán sẵn về ăn, nhưng tuyệt đối đừng sát sinh trong nhà!

Quả báo sát sinh 

Tôi tên Trương Nghĩa, nhà tại thành phố Thiên Tân, năm nay 24 tuổi. Vào năm 19 tuổi, tôi bị bệnh nặng. Mới đầu hai chân mất cảm giác, đi đứng khó khăn.Sau đó bệnh chuyển nặng, xương hông, xương khớp đau không chịu nổi. Hai chân không thể cử động, hễ bóp nhẹ vào là đau đến toàn thân co rúm. Bác sĩ khám xong rồi nói:

– Bệnh này cực kỳ hiếm thấy, vô phương phán đoán, chỉ có thể tạm gọi là “viêm đơ cứng cột sống”. Bệnh này không thể trị, chỉ có về nhà nghỉ dưỡng thôi.

Về đến nhà, suốt ngày tôi nằm dài trên giường, buổi tối không thể ngủ do cơn đau càng nặng. Ba má tôi đi khắp nơi cầu thầy chẩn trị, mới mấy ngày mà bơ phờ tiều tụy.

Mẹ tôi có người bạn đồng nghiệp họ Dương. Ông Dương quy y với Hòa thượng Diệu Pháp ở Ngũ Đài Sơn. Nghe Ông nói Hòa thượng Diệu Pháp có Tuệ Nhãn, hễ ai bị bệnh nan y mà đến nhờ Ngài thì đều khỏi bệnh. Tất cả đều không trị mà lành, hồi phục giống như chết đi sống lại. Cha mẹ tôi nghe vậy vội tìm đến gặp Hòa thượng.

Quả báo ăn thị Ếch

Khi ông bà kể cho Ngài nghe bệnh trạng của tôi, Hòa thượng hỏi:

– Có phải con trai của 2 vị rất thích ăn thịt Ếch?

Mẹ tôi đáp:

– Dạ, phải! Nó thích món ếch xào ớt, mỗi tuần ăn hai, ba lần.

Hòa thượng lại bảo:

– Hiện giờ hai chân cháu có hình dạng như chữ “ cung” phải không? Vừa nói Ngài vừa dùng tay phác họa diễn tả.

– Dạ, hai chân nó có hình giống y như vậy.

Hòa thượng hỏi tiếp:

– Các vị xem hình dáng đó có giống như con ếch không hả?

Thấy Ba mẹ tôi ngơ ngác, Ngài bảo:

– Cháu bị bệnh này là do ăn quá nhiều Ếch mà chiêu cảm nên. Đây chính là nhà Phật thường nói, là “Báo ứng của tội sát sinh”.

Sau đó Hòa thượng đến nhà xem cho tôi. Ngài xem bệnh rồi khai về nhân quả báo ứng và sáu nẻo luân hồi. Việc này khiến tôi cảm động và có cảm giác như mình đi trong đêm đen bỗng được đèn soi sáng. Hòa thượng vừa giảng pháp vừa định dùng tay xoa bóp chân tôi. Thấy thế mẹ tôi cuống quýt ngăn cản:

– Xin đừng làm vậy, vì hễ chạm đến một chút là cháu nó đau đớn.

Hòa thượng cười bảo tôi:

– Vậy ta có nên xoa bóp cho con nữa không?

Vừa cảm ứng đã thối tâm

Lạ thay, lúc hai tay Hòa thượng tiếp xúc với hai chân tôi. Không những tôi chẳng đau, mà còn cảm thấy nóng ấm dễ chịu. Hòa thượng dặn tôi từ nay không nên ăn ếch, không sát sinh. Lại bảo nếu có thể thì nên ăn chay sẽ khỏe mạnh. Ngài bảo: “Tội lớn đầy trời, sám hối liền tiêu”. Chỉ cần tôi thật lòng ăn năn sám hối những sát nghiệp đã tạo. Mỗi ngày chịu khó vì bao sinh linh đó mà thành tâm niệm Phật, cầu siêu cho chúng, hai chân tôi sẽ hồi phục lại. Tôi nghe theo lời Ngài, bắt đầu giữ giới chẳng sát sinh, ăn chay, niệm Phật. Cha mẹ tôi cũng niệm Phật hỗ trợ, cầu cho tôi sớm mạnh khỏe.

Bệnh của tôi dần dần chuyển biến tốt. Nhưng khi bạn bè đến thăm, thấy tôi thân thể quá suy nên ai cũng khuyên ăn mặn cho có chất bổ dưỡng. Cha mẹ tôi cũng nóng ruột, bảo tôi đợi thân thể khỏe hẳn rồi hãy ăn chay. Do niềm tin không kiên cố, tôi bị mọi người thuyết phục, thế là quay lại ăn cá thịt. Về sau này, khi tụng kinh Địa Tạng, tôi mới biết mình thuộc loại người: “Vừa mới phát thiện tâm, trong chốc lát đã vội thối thất”.

Ăn mặn bệnh tái phát

Hậu quả là sau khi tôi ăn mặn lại  thì 2 chân đau kịch liệt trở lại. Dù tôi có chích, uống thuốc gì, cũng đều vô hiệu. Lúc này cha mẹ tôi cuống quýt đi tìm Hòa thượng Diệu Pháp nhưng không được. Dương cư sĩ nói Hòa thượng đã đi Nam Phương Tự giảng pháp. Trải qua bao trắc trở, vất vả, cuối cùng chúng tôi cũng liên lạc được với Ngài. Qua điện thoại, Hòa thượng hỏi:

– Con lại ăn cá, lươn, phải không?

Lòng nóng như lửa đốt, mẹ tôi chen vào thưa:

– Dạ, đúng vậy, cá, lươn có thể giúp cháu nó bổ huyết tráng kiện thân thể ạ

Hòa thượng thở dài nói:

– Ôi chao! Sao các vị không nhớ kỹ lời ta dặn. Ăn cá thịt chẳng ích chi cho thân thể, làm tăng thêm tội, khiến bệnh tình trở nặng mà thôi! Thật là nghiệp cũ chưa trừ, lại gây thêm nghiệp mới! Nếu kiên trì ăn chay, niệm Phật tuyệt nhiên không thể có hiện tượng xấu như bây giờ.

*

Nghe xong, cả nhà đều hối hận. Sau đó, cùng thỉnh cầu Ngài dạy cho cách cứu vãn. Hòa thượng bảo tôi phải tụng Kinh Địa Tạng và chú Đại Bi, phải thực lòng thành tâm ăn năn sám hối. Ngài bảo tôi mỗi ngày phải siêng năng tụng niệm, hồi hướng công đức trì chú cho chúng sinh khắp pháp giới, như vậy hiệu quả mới tốt.

Từ hôm đó tôi mới thật sự bắt đầu học hỏi và tu tập Phật pháp. Ngày ngày khẩn thiết tụng Kinh Địa Tạng và chú Đại Bi. Không bao lâu tôi có thể tụng thuộc làu chú Đại Bi. Và tụng xong bộ kinh Địa Tạng trong vòng hai tiếng. Tôi nghĩ đây là nhờ Chư Phật, Bồ tát gia hộ nên mới có được hiệu quả nhanh như thế.

Tôi hằng ngày tập trung tinh thần tụng kinh, trì chú, niệm Phật, chuyên tâm tu hành. Người khác có khuyên tôi ăn thịt, tôi cũng không lay động. Nhờ vậy mà bệnh ngày càng chuyển tốt. Sau đó tôi đến bệnh viện để tái khám kiểm tra. Bác sỹ chẩn đoán là xương đùi bị hoại tử.

Phước báo ngọt lành

Vậy nhưng kỳ tích xuất hiện: Tôi có thể bước đi không còn đau đớn, tôi nghĩ: “Đây chính là cảnh chuyển theo tâm”. Đã là báo ứng nhân quả thì không nên sợ hãi, buồn rầu, khóc lóc. Chỉ cần bình thản đối diện, tin sâu Phật pháp, chí tâm tu hành. Nhất định sẽ chuyển xoay ác cảnh thành thiện cảnh. Tôi hy vọng những ai xem chuyện của tôi đều sẽ lấy đó làm gương mà cẩn trọng cảnh giác. Mong quý vị đừng sát sinh, để khỏi đi vào vết xe đổ như tôi.

Nếu không trải qua quái bệnh đau đớn này, tôi cũng khó mà tin trên đời có quả  báo sát sinh! Đúng là nhân quả báo ứng rất rõ ràng, như bóng tùy theo hình, không mảy may sai lệch.

Mong các vị sớm tỉnh ngộ, hiểu rõ sát sinh chắc chắn chiêu ác báo mà dứt tuyệt ăn mặn. Xin hãy xem chuyện của tôi, sau khi thọ ác báo rồi, mới tỉnh ngộ. Tôi luôn nhớ câu: “Ác hữu ác báo, thiện hữu thiện báo”. Những gì chúng ta tạo tác hành động, từng cử chỉ, từng niệm khởi, theo sau đều có quả báo. Mong quý vị hãy suy ngẫm cho thật kỹ.

Giết gà chịu ác báo ung thư

Ông Chương bị ung thư Phổi giai đoạn cuối, bác sĩ dặn người nhà lo chuẩn bị hậu sự cho ông. Người bà con của ông biết tôi nghiên cứu Phật Pháp, liền dẫn vợ ông tới nhà tôi, thỉnh cầu giúp họ. Rất may là Hòa thượng Diệu Pháp đang có mặt tại đó, họ liền khẩn cầu Sư phụ từ bi cứu giúp. Hòa thượng Diệu Pháp nói:

– Bệnh nhân nghiệp sát sinh quá nặng, nhất là giết gà rất nhiều, có phải vậy không?

Vợ ông Chương đáp:

– Dạ đúng, chồng con ưa chiên xào, hầm, nướng. Trong làng có đám hiếu hỉ gì thường đến nhờ ông làm bếp trưởng. Đã vậy ông chê người không biết giết gà nên luôn giành ra tay. Mỗi lần đình đám, ông giết mấy chục con gà, máu đỏ nhuộm hồng cả mương.

Hòa thượng lại hỏi:

– Các ngươi có lén giết con gà trống bự nào của nhà người ta hay không? Con gà này bụng nó lông toàn sắc vàng, mình mầu hồng nâu, có đuôi màu xanh lá cây, toàn thân nó sáng lấp lánh. Khi nó ngẩng lên – tính chiều cao từ đầu đến chân – cũng hơn nửa mét.

Sám hối

Bà Chương nghe Hòa thượng tả thì mặt mày thất sắc, té nhào xuống nghe một cái đụi. Bà dập đầu lia lịa, lắp bắp:

– Ôi trời ơi, thưa Bồ tát! Chúng con nào biết giết gà là có tội? Năm đó mất mùa, ngày nào nhà cũng đói! Hôm đó có con gà trống bự của láng giềng bay sang nhà, quả thật chúng con có lén giết nó ăn. Nào ngờ Bồ tát có mắt nhìn thấu hết. Đúng là “ác hữu ác báo”, sau này chúng con không ăn trộm của người ta nữa.

Trong năm đói kém đó chúng con còn trộm cả lương thực, hoa màu… Giờ con biết tội rồi, tất cả đều do chúng con tham lam. Xin hãy giảm tuổi thọ con, con nguyện chết thay cho ông ấy…Huhu huhu!

Post a Comment

Mới hơn Cũ hơn