QUẢ BÁO BÁN DÂM

 

QUẢ BÁO BÁN DÂM 

TAMLINHVIET


QUẢ BÁO BÁN DÂM thuộc hàng kinh khủng nhất! Tội này cực nặng, nam hay nữ phạm phải, ngay lập tức có loài Quỷ mị, chuyên hút tinh khí đến bên như bóng với hình. Bao nhiêu tinh khí bị loài này hút sạch, nên thần sắc trở nên hôn ám, bệnh ác lâm thân. Phước đức bị tước sạch, tiền của hao mòn, tuổi thọ tổn giảm..tương lai vô cùng thê thảm.

- Thời hiện đại, các nam thanh, nữ tú, vì tiền bạc mà bán rẻ thân mình: Nào trai bao, gái bao, trai gọi, gái gọi. Nào bồ bịch, ngoại tình…Không biết nhân quả, lại vì chút lợi danh mà bán rẻ cả cuộc đời. Chẳng biết rằng:  Quả báo bán dâm này không chỉ riêng mình chịu, còn ảnh hưởng đến gia đình, cha mẹ. Thậm chí cả Ông bà tổ tiên, do vạ lây mà trầm luân trong trong ác đạo.

- Nguyện những ai có nhân duyên đọc bài này, nếu chưa phạm thì gắng giữ thân tâm trong sạch. Nếu lỡ phạm rồi thì phát tâm sám hối, làm lành hướng thiện, để thay đổi số phận của mình. Trong vô hình, chư tôn Thần giám sát chuyện này cực nghiêm, chớ vì chút buông lung mà một đời khổ hải.

1- QUẢ BÁO BÁN DÂM

- Tôi là một cô gái hơn hai mươi tuổi. Thời thơ ấu hoàn cảnh gia đình bất thường đã tạo nên tính cách hư hỏng trong tôi. Từ nhỏ tôi rất ghen tị với những đứa bé được cha mẹ yêu thương, có bạn bè tốt. Dù là những điều bình thường, gia đình nào cũng có. Nhưng đối với tôi lại quá xa vời, vĩnh viễn khó đạt tới.

- Cha mẹ tôi có tiền, có địa vị trong xã hội, nhưng chẳng hề quan tâm đến tôi. Từ nhỏ tôi hay bị chỉ trích chế nhạo. Mặc dù tôi thấy mình không làm gì sai, chỉ là tôi học tập không giỏi, bản tính vốn nhu nhược. Từ lúc có trí nhớ đến nay tôi luôn thấy mình toàn thọ nhận những đối xử bất công! Còn nữa, do cha mẹ chẳng để ý quan tâm. Thời thơ ấu trong một lần đến nhà bạn chơi, tôi đã bị người cưỡng hiếp. Nỗi đau này tạo thành ảnh hưởng chẳng thể phai trong tôi.

- Càng lớn, tôi càng bị nhiều người quấy rối. Từ lớp 6 đến lớp 9, tôi luôn bị bạn học chế giễu, chọc ghẹo, làm phiền. Lúc đó tôi là một nữ sinh khù khờ thực thà, tính cách nhu nhược. Quần áo cổ lỗ lỗi thời, nhưng không hiểu sao vẫn luôn bị chọc ghẹo? Tôi khóc hoài. Bởi tôi chằng thể hiểu trước đây mình đã làm gì sai mà thế nhân đối xử với tôi như vậy? Tôi chỉ muốn được làm một người bình thường! Lên lớp 10 rồi thì đây thực sự là ác mộng của tôi.

2- HOÀN CẢNH XÔ ĐẨY


TAMLINHVIET


- Hồi trước tôi có bị chế giễu chi, thảy đều là chuyện nhỏ. Lên cao trung rồi, tôi biến thành đối tượng để các bạn học trút mọi căm phẫn. Vì vậy tôi càng trở nên suy sụp rụt rè. Đầu tóc lúc nào cũng rối bù như tổ quạ. Y phục lôi thôi, mặt luôn đầy nước mắt. Thậm chí các bạn học có thể khạc nhổ trước tôi không chút kiêng dè, còn lớn tiếng chế nhạo, lăng nhục hết mức. Các giáo sư không những chẳng quản, còn biểu lộ vẻ rất khoái chí. Tôi không hiểu sao mình có thể chịu đựng được? 

- Cuối cùng, tôi hoàn toàn tuyệt vọng và chẳng còn tin vào “thiện lương” hay “chính nghĩa” nữa! Tôi cho rằng: Đây là thế giới “mạnh hiếp yếu!” Nghĩa là “dù bạn có nhường nhịn đến mấy… thì người ta cũng không tha bạn”. Do ôm thù hận bất mãn gần 10 năm, nên tôi đã vùng lên: Kể từ đó tôi làm gì cũng đều là lật lọng, phản bội, lừa dối. Miễn là tôi đòi lại được công bằng cho chính mình! Tôi nhất định phải chiếm ưu thế, phải… mạnh hơn thiên hạ! Với tôi, “thế giới này quá hắc ám!”.

3 - SA NGÃ

- Xui xẻo thay khi vào Đại học, tôi lại chọn nhầm ngôi trường có rất nhiều thứ xấu ác. Ở đây, phần đông người ta chỉ hoan nghênh những cô gái chơi bời, thay bạn trai như thay áo. Tôi dám khẳng định rằng: rất ít có nữ sinh còn trong trắng. Kế trường tôi là một dãy khách sạn, quán trọ. Hễ đến chủ nhật hay ngày nghỉ là trong đó đông nghịt. Rất nhiều sinh viên của các đại học nổi tiếng cũng mò đến đây vui chơi tìm sinh viên làm gái. Từ đây, tôi bắt đầu lột xác, biến thành một người khác hẳn. Tôi luôn ăn mặc theo mode, không ngừng thay đổi thời trang lẫn bạn trai.

- Tôi tuyệt chẳng ưa hay yêu thương gì bọn chúng, thậm chí có nhiều gã tôi vừa nhìn là phát ói. Thực ra tôi chỉ lợi dụng họ để trả thù đời, tôi muốn họ phải cung phụng tôi. Trong trường tôi vẫn lo củng cố địa vị mình cho vững mạnh. Tôi luôn nghĩ: “Dù sao mình sớm đã chẳng “sạch sẽ” rồi, việc tiến thân bằng nhan sắc, có lẽ là con đường của tôi!

- Tôi tự kiêu vì biết mình xinh đẹp, chấp nhận chụp quảng cáo cho các công ty người mẫu. Do tôi là người mẫu, là mỹ nữ… nên có biết bao chàng vây quanh. Tôi toàn lợi dụng họ để lấy tiền, hoặc biến họ thành ngân hàng, cung cấp cho tôi mọi thứ khi cần. Vì ở ký túc xá giao thiệp không tốt nên tôi muốn ra ngoài thuê phòng. Tôi đã lấy lý do học tốt để gạt tiền gia đình gần cả vạn. Dù tôi lừa tiền cha mẹ, nhưng lòng không hề hổ thẹn áy náy. Lại còn cho rằng “tại họ chẳng quan tâm lo cho tôi, nên mới bị báo ứng như vậy!”


Post a Comment

Mới hơn Cũ hơn