KHẨU NGHIỆP LÀ GÌ?

 

KHẨU NGHIỆP LÀ GÌ?

TAMLINHVIET



Khẩu nghiệp là nghiệp quả thiện ác phải gánh chịu do gây nhân từ lời nói tốt xấu gây ra. Các ác nghiệp do nói dối, nói ác khẩu, nói lời thêu dệt…đều chịu quả báo nặng nề và thế gian thì gần như không ai không mắc lỗi này!

Đức Phật dạy: “Người bình thường nếu nói ra điều chi thì nên nói lời tốt lành, không nên nói lời tệ hại. Nói lời tốt lành là thân thiện, nói lời tệ hại thì tự sanh ra phiền muộn bực bội”. Lại trong Thành Thật Luận nói: “nếu người ác khẩu mắng nhiếc bới móc đủ loại, thì tùy theo lời nói mà nhận chịu báo ứng”.
Người thế gian, gặp thời uế trược này, dễ tạo nhất là khẩu nghiệp. Như trước mọi người dối trá mê hoặc, khiến người ta nhận thức sai lạc. Làm cho muôn vàn khổ đau tranh nhau trói buộc, trăm mối ưu sầu thảy đều tụ tập. Gieo trồng nhân tố hư vọng, cảm lấy quả báo hèn hạ. Địa ngục khổ đau vô cùng lại thêm nước sôi đỏ. Mê mờ pháp tắc làm loạn chân lý thật sự đều do vọng ngữ mà ra. Kinh Chánh Pháp Niệm có bài kệ.
Cam lộ cùng với những thuốc độc./ Đều ở trong lưỡi của con người./ Cam lộ là lời nói chân thật./ Vọng ngữ thì trở thành thuốc độc./ Nếu như người cần vị cam lộ./ Thì người ấy nói lời chân thật./ Nếu như người cần đến thuốc độc./ Thì người ấy nói lời vọng ngữ./ Thuốc độc không quyết định cái chết./ Vọng ngữ thì quyết định không sai./ Nếu như người nói lời vọng ngữ./ Thì họ phải nói là người chết./ Vọng ngữ không lợi ích cho mình./ Cũng không lợi ích cho người khác./ Nếu như mình và người không vui./ Tại sao phải nói lời vọng ngữ./ Nếu như người xấu xa phân biệt./ Vui thích những lời vọng ngữ./ Chết rơi vào trong lửa và dao./ Phải chịu những khổ não như thế./ Thuốc độc làm hại tuy rất dữ./ Nhưng chỉ có thể giết một thân./ Quả báo của ác nghiệp vọng ngữ./ Làm cho trăm ngàn thân bị hoại”.

Xin trích dẫn những câu chuyện có thật về quả báo của khẩu nghiệp. Nguyện hết thảy những ai có nhân duyên đọc được xin giữ dìn lời nói. Chỉ nên nói điều tốt lành, chớ buông lung tạo khẩu nghiệp mà chịu quả báo khẩu nghiệp lắm thê lương.

Quả báo khẩu nghiệp

Mới vừa qua rằm tháng Giêng âm lịch năm 1993. Bạn đạo của tôi là Bác sĩ Hoàng gọi điện cho Quả Lâm. Ônh bảo có một nữ đồng hương của ông mắc phải quái bệnh: Toàn thân đau đớn khó chịu, đau đớn khóc la như quỷ gào sói tru. Trị thế nào cũng không hết, phải quỳ trên giường mới có thể tạm giảm bớt đau đớn, mồm luôn kêu rên: “Ôi đau! Đau quá” không ngừng.

Có người trong thôn nhớ Bác sĩ Hoàng đang công tác tại Thiên Tân, liền bảo người chồng đưa cô đến đó. Bác sĩ Hoàng sắp xếp cho cô nhập viện rồi, nhưng viện khám không ra bệnh. Hôm qua, cô quỳ trên giường thét rên không ngớt, khiến nhiều bệnh nhân không nghỉ ngơi gì được. Sáng hôm nay viện thông báo phải cho cô ra viện ngay. Bác sĩ Hoàng hỏi chúng tôi về nguyên nhân căn bệnh của cô. Quả Lâm bảo:

– Cô này hiện nay thọ mạng chỉ còn trong sớm chiều. Bác sĩ mau đi hỏi cô: Đời này đã phạm lỗi gì với ai nhiều nhất? Chỉ cần cô đáp đúng, lập tức cơn đau có thể dừng. Sau đó hãy để cô tự phát lồ, nói ra hết những lỗi mình đã phạm phải. Hễ tự thú được càng nhiều, thì tội càng bớt, cơn đau càng giảm.

Quái bệnh chốn nhân gian

Hôm sau, Bác sĩ Hoàng gọi thuật lại tình hình bệnh nhân. Khi cô đang quỳ trên giường kêu rên, ông hỏi:

– Ngay cả y viện lớn tại Thiên Tân này cũng tìm không ra bệnh của cô. Tôi đã đi thỉnh ý một vị tu hành, họ bảo tôi nên hỏi cô: Cả đời này có làm điều gì phạm lỗi với ai không? Nếu nói đúng thì bệnh dừng.

Cô đáp:

– Tôi có lỗi rất lớn đối với mẹ chồng!

Cô vừa nói xong liền ngã lăn ra trên giường, miệng không còn rên la nữa. Cô có vẻ muốn nói nữa nhưng do quá kiệt sức đành nhắm mắt lại rồi thiếp đi. Từ lúc phát bệnh đến giờ, cô phải quỳ như thế suốt ba bốn ngày chưa được nghỉ ngơi. Lần này cô ngủ một lèo hơn hai mươi tiếng, truyền nước biển vào tay cũng không tỉnh.

Lúc Bác sĩ Hoàng đến gặp, dù vẫn còn nằm trên giường, nhưng cô không còn kêu rên nữa. Bác sĩ giảng lý nhân quả Phật giáo và hướng dẫn cô niệm hơn mười câu “Nam mô Quán Thế Âm Bồ Tát”. Sau đó bảo cô nếu chân thành nhận lỗi sám hối tha thiết thì có thể tiêu tội.

Gieo đại khẩu nghiệp xấu ác
TAMLINHVIET


Cô đã thực sự biết lỗi và bắt đầu phát lộ việc mình phạm đại tội với mẹ chồng như sau: “Lần đầu tiên bước vào nhà tôi phát hiện mẹ chồng là một bà già quá mê tín. Trong nhà thờ bài vị “Thiên, Địa, Quân, Thân, Sư” tôi bảo:

– Thời đại nào rồi mà mẹ còn tin ba cái thứ nhảm nhí đó, hãy mau mau đem bài vị vứt hết đi!

Mẹ chồng nói chúng tôi tuổi trẻ không hiểu chuyện, quả thực trên đầu ba thước có thần minh. Tâm con người ta lành hay ác trời đất đều nhìn thấy hết. Cho nên làm người phải hiếu thảo, trọng sư trưởng. Nếu sống mà không hành thiện tích đức, toàn làm việc xấu, sớm muộn gì cũng sẽ bị ác báo!

Tôi nghe vậy thầm cho lời mẹ chồng ngầm chứa ác ý, nên từ đó ghim hận trong lòng. Khổ nổi, chồng tôi rất hiếu thuận, mỗi khi ăn cơm đều mời bà ngồi trên. Bà mà chưa cầm đũa, thì chúng tôi chẳng thể ăn trước. Điều này càng khiến tôi tức giận.

Cho đến khi sinh con xong thì tôi nghĩ: “Đã có con rồi, thì xem như tôi có đủ tư cách để nghênh chiến cùng mẹ chồng”. Bởi vậy hễ muốn ăn thì tôi ăn, muốn uống thì uống, chẳng để ý đến ai. Trong nhà không cho chơi Mạt chược, thì tôi đến nhà bằng hữu chơi. Có hôm chơi ham đến sáng mới về.

Đại bất hiếu

Vì chuyện này mà nhiều lần vợ chồng tranh cãi. Có lần không kìm được, anh đánh tôi. Lúc đó tôi tức giận ẵm con về nhà mẹ ruột. Một tháng sau, mẹ chồng thân hành tìm đến rước, tôi mới chịu về.

Từ đó, không những mẹ chồng không dám chọc giận tôi, mà chồng tôi cũng phải nhường nhịn. Tôi cho đó là chiến thắng vẻ vang, còn dạy kinh nghiệm này cho các nàng dâu khác trong thôn. Tôi trời thành nữ chủ nhân trong nhà. Tất cả việc nhà mẹ chồng tôi phải làm hết.

Mẹ chồng hằng ngày trừ thắp hương lễ bái ra, bà còn làm thêm việc “thày lay” ngu dốt nữa là: Hễ nhà ai có xảy ra chuyện hiếu hỉ thì bà liền nhào tới đó trợ giúp. Cơm nước trong nhà cũng bỏ, để mặc người nhà ăn một mình. Hễ gặp ăn mày đến nhà mà bị tôi xua đuổi, thì bà rượt theo họ, ráng cho mấy đồng. Vì vậy mà tôi nhiều lần gây cãi với bà, mắng bà là: “Đồ đần, ngu như heo, thần kinh!”. Nhưng mẹ chồng khồng hề dám cãi lại với tôi, chỉ mỉm cười nói:

– Ta nghĩ mình là người biết tiết kiệm tiền, con dừng có quản tới mà chi!

Hận mẹ chồng tích âm đức

Còn một chuyện khiến tôi tức giận nữa là: Nhà tôi ngụ tại đầu thôn, cổng trước cách đường lộ khoảng hai trăm mét.  Mẹ chồng tôi tự chế ra mười cái đèn bão. Vào những đêm không trăng bà đem ra treo. Cứ cách hai mươi mét thì treo lên một cái, mục đích để soi đường cho thiên hạ đi. Tính ra cả năm bà tiêu phí không biết bao nhiêu dầu. Tôi nghĩ bà muốn được mấy câu khen ngợi của dân làng, chứ tính ra có thu được cái gì đâu!

Ngày 30 tết, sáng sớm cả nhà tôi đi tầu đến Thạch Gia Trang mua hàng, về tới nhà thì đã hơn 4 giờ chiều. Thấy cái sân được mẹ chồng quét sạch, lu vại gì cũng đã đổ đầy nước, chồng tôi còn hỏi: Ai gánh nước đây? Anh đâu biết là trong nhà này, nếu không phải anh gánh thì là mẹ chồng gánh!

Thấy cửa gian giữa hơi khép, con tôi gọi bà, nhưng gọi mãi mà không thấy bà đâu. Chúng tôi đẩy cửa vào, thì thấy bà ngồi trên ghế trúc, đầu quẹo qua bên trái ngủ queo. Chồng tôi vội buông hàng hóa, bước tới gần kêu:

– Mẹ ơi, thức dậy đi, lên giường mà nằm ngủ chứ, ngồi trên ghế ngủ như vầy sẽ mệt đó!

Nhưng mẹ chồng tôi không nhúc nhích cựa quậy gì, chồng tôi vừa lay bà nhè nhẹ, vừa kêu “mẹ ơi” mấy tiếng, nhưng bà vẫn không động đậy, anh hoảng hốt khóc to, kêu réo mẹ thức dậy um sùm.

Con dâu gieo nhân cực ác

Tôi đang rửa sơ cái mặt thì nghe nói: “Mẹ chết rồi, đã ngừng thở rồi”. Tôi cáu tiết rủa ngay:

– Sớm không chết, muộn không chết, lại ra đi đúng vào ngày 30 tết. Chẳng phải là muốn chúng tôi không được ăn tết ư? Thiệt thất đức quá mà!

Chồng tôi nghe vậy liền quay qua tát mạnh vào mồm tôi, tôi liền tru tréo khóc ầm lên. Hàng xóm cùng người trong thôn đều chạy qua, bu đầy nhà. Mọi người đều khóc thương mẹ chồng tôi. Lúc đó tôi nghĩ: “Trong đám láng giềng này nhất định sẽ có kẻ mắng tôi”, nhưng không ai làm vậy.

Bây giờ nhớ lại, có thể là mẹ chồng tôi chưa từng ra ngoài nói xấu tôi với ai. Tôi đã hiểu lầm lòng tốt của bà, thật quá có lỗi với bà! Tối 30, đây là lần đầu người toàn thôn phá lệ: Không nhà nào chơi đùa hay đốt pháo hoa. Không một đứa trẻ nào mặc quần áo mới, toàn thôn thay nhau giữ linh quan suốt đám tang.

Bây giờ tôi mới hiểu là do mẹ chồng hay giúp đỡ xóm giềng. Nhiều năm nay những đêm không trăng, bà đã treo đèn, soi sáng đường về giúp người trong thôn. Bởi cảm ân đức của bà, nên năm mới chẳng ai muốn đón mừng. Bà biết mình sắp ra đi, còn ráng vì chúng tôi làm hết mọi việc trong nhà rồi ngồi trên ghế an lành ra đi. Bà quá nhân nghĩa mà! Nhưng lúc đó tôi lại mắng trách mẹ chồng, tôi quả thật đáng chết!

Tội bất hiếu quỷ thần tru lục

Qua rằm tháng giêng, tôi bỗng cảm thấy toàn thân khó chịu, tôi chỉ nghĩ “Chắc tại lo đám tang nên mỏi mệt”. Việc “ngày Tết mà còn phải lo ma chay” khiến tôi rất hận mẹ chồng, tôi còn nói xấu bà không ngớt với chồng. Lúc đó chồng tôi rất khó chịu, anh trừng mắt lườm tôi và chỉ nói một câu:

– Em làm ơn lưu giữ chút khẩu đức đi!



Post a Comment

Mới hơn Cũ hơn