GIEO GIÓ GẶT BÃO LÀ GÌ ?

 



GIEO GIÓ GẶT BÃO LÀ GÌ ?

TAMLINHVIET


Gieo gió gặt bão là một câu thành ngữ, ám chỉ về mối tương quan giữa nhân quả trong cuộc sống, nhân nào quả ấy, vì việc gì xảy ra cũng đều có nguyên nhân của nó. Bạn trồng dưa được dưa, trồng đậu ắt được đậu, không thể gieo gai góc mà mong gặt được hạt nếp thơm ngon. Bạn sống thiện lương tất được hưởng phước báo là cuộc sống an lành hạnh phúc, bạn sống xấu ác tất sẽ chịu quả báo cuộc sống khổ sở bất hạnh.

Chúng ta vô thỉ kiếp đến nay trôi lăn trong sáu nẻo luân hồi, cũng đều bởi chưa từng biết đến nhân quả báo ứng, chưa từng biết đến nghĩa sâu xa của thành ngữ gieo gió gặt bão. Kinh Địa Tạng nói: Mọi cử chỉ động niệm của chúng sanh trong cõi Diêm Phù, không gì là không có tội. Nội một ngày thôi, chúng ta tạo ra vô lượng tội mà chẳng biết, nay làm người, mai dứt hơi thành chúng sanh nơi Địa Ngục, Ngạ Quỷ, Súc sanh..  thật xót xa thay!

Gieo gió gặt bão 

Cao tiên sinh tuổi hơn 40. Thể cách tráng kiện, làm nhân viên bảo vệ tại một công ty lớn. Ba năm trước, do hay vì bị nhức đầu, nên đi viện kiểm tra. Bác sĩ thì phát hiện trong đầu có cục bướu não đè dây thần kinh, dẫn đến chứng nhức đầu. Thế là bác sĩ cho phẫu thuật, dùi một lỗ hổng trên đầu để lấy mụn nhọt ấy ra.

Hai năm sau lại phát hiện trong đầu có một khối u to, bất đắc dĩ lại phẫu thuật lần nữa. Năm nay bác sĩ kiểm tra nói tại chỗ dùi lần trước lại mọc ra một cái mụt còn lớn hơn. Bác sĩ phán là lần này không thể dùi đầu được nữa, vì làm vậy sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Trước tình huống nan giải này, ông liền đến thỉnh cầu Hòa thượng Diệu Pháp khai thị.

Hòa thượng nói:

– Ông ngày trước có công tác trên biển phải không? Ông đã từng giết rất nhiều rùa, hơn nữa còn bắt rất nhiều cá to, đóng đinh trên ván rồi mới đánh vảy, moi ruột nó.

Cao tiên sinh nghe thế thì giật mình

– Dạ, đúng vậy, con từng đi Hải quân ba năm, trường kỳ sống trên đại dương. Hằng ngày đều bắt cá ăn. Biển sâu nên cá đặc biệt to, có con dài hơn một mét. Cá bự mà giãy dụa dữ quá, con liền dùng cây đinh, đóng đầu nó trên ván, sau đó mới bắt đầu đánh vảy, moi ruột. Sư phụ, sao Ngài có thể nhìn thấu cả một thời quá khứ của con tài như thế?

Quả báo sát sinh cực nặng

Hòa thượng chậm rãi trả lời:

– Bởi vì, ngày xưa ông đóng đinh vào đầu cá, cho nên nay bị bệnh cứ phải dùi đầu để chữa trị. Cá sống bị đóng đinh trên ván đau đớn giãy dụa. Nó đang còn sống mà bị ông đánh vảy, mổ ruột, moi nội tạng…Cảnh ấy cực kỳ tàn nhẫn.

Gieo gió ắt gặt bão, báo ứng cũng đến với ông từng lần, từng lần một. Tôi e rằng trên đầu ông không chỉ khoan hai, ba lỗ mà thôi. Nếu như bị chết liền thì tuyệt không đáng sợ. Đáng sợ là suốt năm phải triền miên bị dày vò trên giường bệnh, sống không bằng chết. Lời Hòa thượng nói như sấm động, lay người tỉnh dậy từ cơn mê.

Cao tiên sinh khẩn thiết

– Sư phụ, Ngài thần thông quảng đại, xin hãy cứu con.

Sư phụ hiền hòa nói:

– “Bồ tát sợ nhân, chúng sinh sợ quả”. Buộc được ắt phải tự mình gỡ  ra mới được. Chỉ cần ông thành tâm sám hối, thệ dứt hẳn sát sinh. Rồi phát tâm ăn chay hẳn và niệm Phật thật nhiều, thì có thể chuộc được lỗi xưa.

*

Cao tiên sinh ngay hôm đó lập tức bắt đầu lễ Phật, tụng Kinh Địa Tạng. Tại  chùa ông cũng xin lập bài vị cầu siêu cho những loài ông đã giết. Ông kiên trì như vậy trong hơn 20 năm cho đến  ngày tạ thế.

Ông đã không còn bị khổ não hành hạ. Chỉ đáng tiếc là ông qua đời lúc chưa đầy 50 tuổi. Tụng kinh niệm Phật có thể giúp cho tiên sinh không bị thống khổ dày vò. Nhưng do nghiệp sát của ông quá nặng, nên bị giảm thọ. Gieo gió gặt bão, Phật lực dù quảng đại, cũng không qua nổi nghiệp lực chúng sinh. Cho nên chỉ có thành tâm sám hối, nguyện đoạn nghiệp sát. Không ăn đồ mặn tanh hôi, ngăn tuyệt nhân gieo tội, mới là căn bản cầu phúc, cầu thọ.

 Quả báo lời nói xấu ác (khẩu nghiệp)

Một anh bạn của tôi hay tạo khẩu nghiệp, ưa nói dệt thêu, tung tin đồn thất thiệt. Đều này càng gây nguy hại hơn khi anh làm ở lãnh vực truyền thông. Ngày nọ, đột nhiên anh chạy đến xin lỗi tôi vì chuyện hai năm trước: Anh viết bài bịa đặt trên mạng nhằm gây tai tiếng, gieo hại cho tôi và khách hàng. Việc này làm tôi vô cùng khốn đốn, bạn bè không dám hợp tác với chúng tôi. Tôi rất muốn biết lý do nào đã khiến anh chịu tu sửa và thay đổi cực lớn như vậy?

Anh thành thật kể tôi nghe: Sáu tuần trước anh về miền nam tham dự tang lễ vợ bác cả là bác Thơm. Sau khi biết rõ chuyện của bác Thơm anh vô cùng chấn động!

Bác Thơm có hai trai: Cậu cả giỏi giang ưu tú, mấy tháng trước trên đường lái xe về nhà thì bị tai nạn vong thân. Còn cậu út vừa tốt nghiệp đại học. Không biết buồn chuyện tỉnh cảm chi, mà tự thiêu, chết rất thảm. Riêng bác Thơm do bị bệnh ung bướu, phải mổ nơi cổ và lưỡi, không thể nói năng. Bác phải nằm trên giường lăn lộn đau đớn, chịu đủ mài luyện. Khi bác bệnh đến thời kỳ cuối, mỗi khi há miệng ra, thối tới người người đều muốn nôn. Không một ai dám đến gần.

Gieo gió gặt bão

Hai con trai đã chết hết, giờ tới người mẹ… Trong tang lễ, chỉ còn mỗi mình ông chồng (là bác cả) làm chủ sự. Sau đó bác hai là em trai bác cả, bỏ quê ra đi đã mười mấy năm, bây giờ dẫn các con trở về. Ông đến giao cho anh cả một tờ di thư của vợ mình, trong có hai hàng chữ viết bằng máu như thế này:

Miệng hồng răng trắng, đặt chuyện xằng bậy hủy danh tiết người.

Ắt phải đoạn tử tuyệt tôn, chết rồi đọa địa ngục cắt lưỡi.

Bác cả xem thư xong quỵ xuống và bật khóc to, sau đó hướng em trai đập đầu xin lỗi, hai anh em ôm nhau cùng khóc…Anh bạn tôi liền hỏi mẹ mình, mới biết rõ nguồn cơn.


Hồi xưa vợ bác cả vì tranh giành lòng thương của cha mẹ chồng. Bà lo nhà chú thím sẽ chia tài sản thừa kế, nên bịa chuyện phao tin đồn ác là: “Vợ bác hai tư thông với đồng nghiệp”. Việc này làm cho ba mẹ chồng hiểu lầm vợ bác hai, vợ chồng họ cũng xảy ra lục đục. Vợ bác hai bị hàm oan nên căm phẫn cực cùng. Bà cắt máu tay viết di thư rồi uống thuốc rầy tự sát.

Bác hai quá đau lòng, nhưng khó thể phân rõ trắng đen. Vì vậy bác hai gạt lệ dẫn hai con trai còn nhỏ đi miền đông lập nghiệp trong nhiều năm.

Mẹ của anh bạn tôi hồi đó cũng hùa theo phát tán tin đồn ác này, phụ họa rêu rao bêu xấu khắp thôn. Sau khi thấy quả báo giáng xuống nhà bác Thơm quá thảm, bà rất hãi hùng. Lại chứng kiến các con trai mình nhiều năm nay viêm thận khổ sở, vô phương làm việc bình thường. Bà cũng tự biết gieo gió gặt bão. Ngay hôm sau dẫn hết người nhà đến trước bài vị vợ bác hai cầu xin sám hối.

Anh bạn tôi sau khi biết rõ chuyện này rồi, tâm tư cũng bị chấn động chưa từng có. Anh nghĩ mình nhiều năm nay cũng tạo nhiều nghiệp ác khẩu không lành. Lại còn hay viết bài trên mạng gieo rắc tai tiếng, đâm thọc, ly gián hại người. Lòng rất ăn năn kinh sợ, cho nên quyết định đến thỉnh cầu những người bị hại (trong số đó có tôi) xin tha thứ. Thề từ đây quyết tâm sửa đổi”.


Mẹ tôi nghe chuyện này rồi, liền cảnh báo tôi: “ Gieo gió ắt gặt bão. Khi chọn bạn trăm năm phải hết sức cẩn thận. Lỡ như cưới nhằm vợ không hiền, độc mồm xấu bụng. Phóng túng khẩu nghiệp, ăn nói quàng xiên thì sẽ di họa đến con cháu”. Mẹ còn nhắc tôi phải luôn nhớ lời sư Chứng Nghiêm dạy: “Hãy nói như hoa thơm, đừng nói như rắn độc!”.

Những ai loạn tạo khẩu nghiệp, còn chưa tin chuyện gieo gió gặt bão, xin hãy xem chuyện vợ bác cả mà cảnh giác. Hiện nay bà là tấm gương kinh hoàng cho cả làng. Tôi kề ra câu chuyện này là mong bạn đọc cẩn thận giữ gìn khẩu nghiệp, tránh được sai lầm.


Post a Comment

Mới hơn Cũ hơn